Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2008

Tản mạn chuyện ăn uống

Hứa là sẽ tu rồi,tạm thời hông viết entry mới nữa để tập trung ôn thi tốt nghiệp cho tốt kiếm cái bằng sau này nuôi chồng nuôi con,vậy mà hum nay lại compose là vì thấy quê nhà nay có một bước tiến lớn trong vấn đề ăn uống.Thật ra tui cũng hông biết cái quán này đâu,mà do 2 hôm nay phải đi đón thằng em đi học về,tình cờ ngang qua đó mới thấy.Đúng làđịa thế cái quán này chán ơi là chán,nằm gần trường Lê Quí Đôn mình đấy các bác ạ,ngay cái ngã tư đường Đinh Bộ Lĩnh với Nguyễn Huệ í.Nếu không mò mặt xuống dưới đón thằng em về thì 1 năm nữa iem cũng hông biết dưới đó có một quán tên Phúc Mỹ Hưng.Quán này là copy của KFC trong Sg,bên ngoài cũng treo logo hình ảnh hambuger,cánh gà,đùi gà i như KFC vậy đó.Bên trong cũng là ghế nhựa xanh đỏ đủ màu nhìn bắt mắt lắm cơ.Có air conditioner đầy đủ,quầy thức ăn cũng giống,menu cũng giống,đã nói cái này là phiên bản hoàn hảo của cái trong kia mờ.Nhưng có điểm lịch sự hơn trong kia là ngoài này bố trí 1 em đứng cúi đầu chào khách(kiểu Hàn Quốc í)mỗi khi khách ra vô.Tối wa iem đi ăn cho biết nó có giống KFC trong Sài thành hông,cũng order hamburger,khoai tây chiên,coca cola nhưng iem thêm cái đùi gà rán(chả trách càng ngày càng ú tét).Nói chung thì mùi vị chắc chắn là hông bằng KFC rồi,hè hè.Trong kia là trademark hẳn hoi mà lại…Mình cũng hơi thắc mắc là sao cái gì ở đây cũng có tiếng Trung.Từ cái giấy bọc hamburger,cái ly coke tới bịch Ketchup đều ghi tiếng Trung trên đó.Đểí thấylà quán này được vận hành bởi 1 tập đoàn người Trung Quốc.Lúc mới gửi xe vào,mình nghe chúng nó xí xô xí xà tiếng trung hông àh,cứ tưởng mấy thằng này là khách,ai ngờ một đống đó là chủ,thêm một con chủ cũng người TQ,ăn mặc mode cực(Cái này thì anh Hà và MDK khoái nhở),con bé í cũng xinh nhưng có điều da hơi đen^^.Lại thêm đội ngũ nhân ziên toàn mấy con nhỏ VN hông àh,nhưng nói tiếng trung như gõ cây(khâm phục).Nói chung vậy là ổn vì cái quán này đã làm cho làn quê hẻo lánh của mình được khai sáng với fastfood mừ…Nhưng có một điều ta rất cú là ở đây không có tương ớt,ta nhớ ta đi ăn trong SG có cả tương đỏ thẫm lẫn tương đỏ tươi mà.Hỏi tụi nó thì tụi nó nhìn nhau khó chịu,lát đem ra một bịch Tomato Ketchup cũng toàn chữ TQ.Mà ta thấy con số 112007 ta nghi là quá đát rồi nhưng vì hông biết tiếng Trung,lỡ cái đó là ngày SX thì sao?Bấm bụng ta cũng xé ra ăn luôn…Nhưng một đống thứ ta order mà cho một bịch ketchup bé tí đó thì ăn thua gì,ta lại xin thêm bịch nữa.Lúc này một con chẳng ngần ngại đến nói với ta rằng cái bịch vừa rồi là chiều khách lắm chúng em mới cho chứ cái này đắt lắm,không cho được…Ối mẹ ơi,ta xây xẩm cứng họng luôn.Ta nhớ tết vừa rồi lúc ở SG ta có lên Diamond mua Tomato ketchup,mà của Mỹ hẳn hoi nha,có 14.500đ một chai thôi.Đó là trừ hao giá trên Diamond cao hơn bên ngoài…Thế mà…cú quá. Về kể cho mom ta nghe,mom kiu sao lúc đó con hông kiu nó là tụi bay lên nhà tao,tao cho mấy chai chứ ở đó mà quí với hiếm…hehe.Ghét,lần sau không thèm bén mảng tới nữa đâu.Một phần là vì zụ tương ớt,phần khác là thấy cái đám TQ đó sợ quá,hồi giờ mình hông có thiện cảm mấy với hàng made in China,sợ bị đầu độc lém.Mà chuẩn bị ta vào Nam rồi,tha hồ mà KFC với Lotteria cho béo ú..Thôi vài dòng thế pakon nhá.Hẹn ngày tái ngộ

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2008

Tặng Mẹ yêu^^

Mẹ yêu thương,

Con muốn viết một bài thơ để kính tặng mẹ, muốn viết một bài văn thật hay để kính dâng lên mẹ , nhưng mãi mãi đó chỉ là một giấc mộng con ấp ủ trong tim, và có lẽ chẳng bao giờ thực hiện được . Biết bao lần con đã viết, viết rồi lại xóa, trí óc con tràn ngập những lời muốn viết , muốn nói riêng cho mẹ nhưng vốn liếng từ ngữ của con quá ngheò nàn, tài viết văn của con quá kém cỏi , nên mãi mãi con không tài nào diễn tả được điều con muốn nói, muốn viết . Ngày mai là ngày Mothers' Day, tự dưng con muốn viết, viết riêng những dòng chữ để tặng Mẹ thương yêu, dù vẫn biết thơ con không hay, văn con không bay bướm, óng chuốt . Nhưng, mẹ đâu bao giờ chê những điều con đã viết với cả tấm lòng con, phải không mẹ

Mẹ, con muốn gọi mẹ cả vạn lần, dù chỉ để cho mẹ biết là con yêu mẹ , con sung sướng và hạnh phúc khi còn được ấp ủ trong tình thương bao la của mẹ Có lẽ với mọi người xung quanh, con đã bước vào cái tuổi trưởng thành, đủ chín chắn để ý thức được những điều hay lẽ phải nên theo, và những điều xấu nên tránh . Có lẽ với mọi người, con đã đủ lớn để không cần sự chăm sóc , lo lắng của mẹ . Có lẽ với mọi người, con hết còn trong cái tuổi để mà sà vào lòng mẹ, làm nũng vòi vĩnh mẹ những điều vặt vãnh . Vâng, có lẽ mọi người nghĩ đúng . Nhưng, có một điều, có lẽ mọi người không tài nào hiểu được , đó là dù con có lớn đến đâu , có đi đến bất cứ phương trời nào thì tấm lòng con cũng hướng về mẹ , mẹ muôn đời là một hình ảnh đẹp trong con, một hình ảnh mà con luôn gìn giữ trong tim. Mẹ , mẹ có biết, chúng con luôn hãnh diện với đời là chúng con có được một người mẹ tuyệt vời như mẹ. Con thật hạnh phúc khi được ấp ủ trong tình thương và sự săn sóc của mẹ , khi được mẹ dạy dỗ con từ cách đi đứng đến lời ăn tiếng nói, khi được mẹ khen cũng như khi mẹ la rầy, dù đôi khi con bị rầy oan, nhưng con không bao giờ trách mẹ cả, mẹ có biết không ? Có những lần con đã vô tình khiến mẹ buồn, những khi đó con đã thấy lòng con đau xót vô cùng, con tự trách con, con đã nhỏ những giọt nước mắt hối hận vì con đã làm mẹ buồn, con đã viết cho mẹ những lá thư thật là dài để xin lỗi mẹ, mong chuộc phần nào những lỗi của con, mẹ còn nhớ không hở mẹ ?? Có những lần con đã sung sướng khi thấy mẹ vui khi con được lãnh những phần thưởng và được mọi người vỗ tay khen ngợị Mẹ có biết, khi đó con không sung sướng vì những tiếng vỗ tay, những lời khen của những người xa lạ, của thầy cô, mà con chỉ sung sướng , vui mừng vì con đã mang một niềm vui tặng mẹ, dù niềm vui của con quá nhỏ bé nếu đem so với tình mẹ cho con . Có những lần con từ trường về nhà, mệt mỏi vô cùng vì những bài vở chồng chất, vì những buổi học kéo dài lê thê suốt từ sáng đến sẫm tối, vì những xô đẩy, chen lấn trong đám đông, vì những trận gió lạnh buốt xương, nhưng khi về đến nhà, được thấy mẹ và nghe những lời mẹ ân cần hỏi han lo lắng, những sự mệt nhọc của con tan biến thật là nhanh. Có những lần con làm bài không được đúng như ý mong muốn, con đã tự cảm thấy xấu hổ vô cùng khi mẹ hỏi han về kết quả bài làm, con không muốn nói dối với mẹ, nhưng con cũng không muốn làm mẹ buồn lòng Có những lần con thức thật khuya, hay dậy thật sớm để học bài thi, nhưng dường như mẹ còn thức khuya và dậy sớm hơn cả con, để lo cho con những món ăn bồi bổ sức khoẻ . Con đã cảm động lắm, dù con không bao giờ cám ơn mẹ cả, nhưng có lẽ mẹ hiểu lòng con nhiều hơn là những lời con nói mà mẹ nhỉ . Có những tối con về trễ vì bài vở chưa xong, mẹ đã lo lắng thấp thỏm , không an tâm mãi đến khi con bình yên về đến nhà, cất tiếng gọi mẹ , mẹ lo nhưng lại cố giấu không muốn cho con biết vì sợ con không an tâm học hành. Mẹ ơi, con thương mẹ vô cùng chính vì những sự tế nhị như thế đó mẹ ạ .

Có lẽ con đã quá sơ ý trong những lúc mẹ cảm thấy không khỏe trong người mà mẹ vì sợ tụi con lo lắng nên cố giấụ Và chúng con thì lại quá vô tâm chỉ biết phá chọc nhau, đùa giỡn, cười nói mà quên không để ý thấy nụ cười của mẹ kém tươi hơn mọi ngày, giọng mẹ nghe yếu hơn mọi ngàỵ Và, dường như tụi con chẳng biết săn sóc mẹ chu đáo như những khi mẹ lo cho tụi con những khi có đứa nào bị cảm cúm. Con có thể đếm trên đầu ngón tay được những lần con săn sóc cho mẹ, nhưng những lần mẹ săn sóc cho con thì có lẽ không có một cái máy tính tối tân nhất trên đời này có thể đếm được . Giờ này con mới thấy thấm thía những lời trong bài hát "Lòng Mẹ" của nhạc sĩ Y Vân, con mới thấy thương xót cho những người bạn vì một lý do gì đó mà không được bàn tay của mẹ họ săn sóc, có lẽ những người bạn của con đã buồn lắm vì con hay vô tình kể cho họ nghe những sự săn sóc của mẹ, những sự săn sóc quá sức ân cần đôi khi khiến con bị bạn bè trêu chọc, đôi khi khiến con hơi thấy phiền phức, nhưng , mẹ ơi , con thật sự sung sướng khi còn được có mẹ ở bên con, còn được nghe tiếng mẹ cười, lời mẹ nói, còn được nghe những lời mẹ dạy dỗ, còn được ăn những món ăn mẹ nấu, còn được mặc những tấm áo len mà mẹ đã cặm cụi ngồi đan , còn được những tối quây quần bên mẹ nghe mẹ kể lại những kỷ niệm xa xưa thưở mẹ còn nhỏ, thưở bố mẹ mới quen nhau, hay thưở mà tụi con còn nhỏ xíu, rồi mẹ lại kể từng tính xấu của mỗi đứa, cho tụi con có dịp mà trêu chọc nhau chí chóe làm ầm ĩ cả nhà. Những ngày lễ Vu Lan, con đã hãnh diện, tự hào và sung sướng khi được hưởng niềm hạnh phúc để cài một bông hồng đỏ thắm lên ngực áo bên trái, phía trái tim con, để được nghe hoà thượng trụ trì thuyết pháp về tình thương bao la của mẹ . Có lẽ con còn quá trẻ con , mỗi khi có người bạn nào của con khen mẹ đẹp, mẹ tài, là con lại cười thật tươi, thật sung sướng, y như cái thưở mới chập chững vào trường vậy mẹ ạ Mà dường như mẹ có một điểm chi thật đặc biệt khiến tất cả bạn bè của con , dù quen thân hay chỉ một vài lần gặp mẹ, đều nhớ đến mẹ và đôi khi, những người bạn phương xa của con gọi điện thoại thăm hỏi, họ đều hỏi thăm mẹ, con có kể cho mẹ nghe dù con biết chưa chắc mẹ đã nhớ được người bạn đó ra sao . Mà dường như mẹ có thật là nhiều ưu điểm mà con không có được, mẹ tài giỏi quá, khiến đôi khi con phải rên rỉ rằng sao mẹ giỏi quá nên con thật là ngu dốt, vụng về khi so sánh với mẹ .

Mẹ, còn muôn vàn lời con muốn nói, muốn viết, nhưng sao con quá vụng về khi tìm những từ ngữ để diễn tả lòng con, nhưng sao con thật là dở quá, mẹ ơi, những gì con đã viết sao chẳng nói lên hết được những điều con đang nghĩ, nhưng có lẽ mẹ hiểu con nhiều hơn những gì mẹ đọc , đúng không mẹ, con tin tưởng như thế vì mẹ là mẹ của con mà. Mẹ, con muốn gọi mẹ hoài hoài, muốn mẹ luôn vui vẻ và sung sướng, nhưng dường như ngoài những niềm vui con có thể kính tặng mẹ qua những lần con được thưởng , hay được người ta khen thì con cũng đã nhiều lần làm mẹ buồn, có khi mẹ phải khóc vì con, dù lòng con thật sự không muốn . Con biết mẹ luôn luôn thương yêu chúng con, và luôn tha thứ cho chúng con dù chúng con có phạm lỗi chi đi nữa, nhưng, con cũng mong nói với mẹ điều này: Con yêu mẹ vô cùng, yêu mẹ với một tình yêu không có thứ gì so sánh được, dù con không nói ra bằng lời, nhưng mỗi điều con làm, con đều mong mẹ vui, không bao giờ muốn mẹ phải buồn. Và, con hãnh diện được có một người mẹ như mẹ , mẹ ạ

Con của Mẹ

For my Mom-Happy Mother's Day!

Dear Mom,

I don't know how to express my love for you,Mom.So I am writing a letter instead and hope you read it. I understand so many things now that I didn't understand when I was growing up. I didn't know how hurt you were by some of the things I said and did until I will be hurt the same way by my own children.(I think so!)

Until I travel that road myself, I had no idea how hard you worked, with never a complaint, or the burdens you carried doing the veryday things I took for granted.

I didn't know how many times I could have make you happy by just saying, "I love you, Mom" -- or "I appreciate what you are trying to do for me" - but I know now because it would mean the world to hear those words from my own children.,maybe!

It took me all my life to learn what a mother is. I wish there was some way I could let you know now how much I appreciate your years of sacrifice and unselfishness, your efforts to keep us on the right track, and everything you did to help your children grow up straight and strong. Thanks, Mom, you are the greatest.

Your Daughter

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2008

Vu vơ

Kể từ lúc bắt đầu vào học năm 4 cho đến nay,thì sáng nay la sáng đầu tiên iem dậy sớm,mới 5.50 đã dậy rồi.Thông thường thì sáng nào iem cũng nướng khét lẹt tới 8g mới chui ra khỏi giường,nên đây có thể coi là một kỳ tích...Kỳ tích hơn khi mục đích của việc dậy sớm này rất cao cả,đó là lên thư viện học.Nói thiệt zới cô bác gần xa chứ 4 năm học DH,sáng nay là lần thứ 2 iem lên thư viện trường mình ngồi học.Lần thứ nhứt là hồi mới bước vào DH kìa,thấy bạn bè lên đó học dữ wá nên iem cũng bon chen lên,nhưng mà lên thư viện toàn ngó kẻ đi wa,người đi lại hông àh,hông học hành gì hết ráo nên thôi quyết hông lên thư viện nữa,chỉ tu tại gia thui^^.Sáng nay iem lên thư viện học là vì mai phải thi Logic rồi(hông hiểu sinh ziên ngoại ngữ mà học môn này làm gì nữa),môn này có 2 ĐVHT thôi mà nó dần con người ta đến chết nên iem phải lên thư viện tụ tập bạn bè mà giải những khúc mắc khó khăn.6.15 là iem dắt xe ra khỏi nhà,chạy đi mua bánh mì zới chai nước(giúng sinh ziên chính cống hem?)rồi bon bon lên trường.Do sáng sớm nên không khí rất mát mẻ làm iem thấy dễ chịu vô cùng.Thú zị hơn nữa là mình hòa vào dòng người đi làm tất bật làm mình cũng mơ mộng viễn cảnh chuẩn bị mình cũng đi làm,cũng hối hả như mọi người…Nghĩ tới đó iem thấy lâng lâng sung sướng*D.Nhưng cái viễn cảnh đó hông trú ngụ trong tâm trí iem được lâu vì iem tỉnh ngộ ra là giấc mơ ấy chỉ có thể thành hiện thực khi iem sống &làm ziệc tại quê hương Quy Nhơn thân yêu của mình…Đằng này iem lại Nam tiến,lại bỏ xứ mà zô Sì Gòn thì phải chịu cái cảnh khói bụi mịt mù,trời nắng chói chang,kẹt xe kinh khủng…Nhưng phải chịu thôi chứ biết sao bi giờ,zì iem đã chọn Sì Gòn làm quê hương thứ 2 của mình rồi mờ…À quên,quê hương thứ 3 chớ,quê hương thứ 2 là quê khác kìa…hè hè.Obstacles will become Opportunities,OK?