Thứ Năm, 27 tháng 11, 2008

Thanksgiving!

Hôm nay là lễ Tạ Ơn - Thanksgiving ở các nước Phương Tây. Đối với người dân Châu Á nói chung và người Việt Nam nói riêng thì ngày lễ này hoàn toàn mới mẻ. Nhớ hồi xưa đi học ĐH, ngày này cũng hoành tráng lắm, do thầy người nước ngoài nên lớp cũng được biết nhiều và sống trong không khí Thanksgiving. Tất cả các thành viên trong lớp đều phải viết card thể hiện sự biết ơn sâu sắc của mình đối với những người mà mình thương yêu...Ngày này ở bên Tây, người ta ăn uống linh đình, party hoành tráng. Nói chung là khoái ở các nước phương Tây vì có những ngày lễ vô cùng ý nghĩa.

Thanksgiving năm nay, cũng như mọi năm, con xin gửi lời tri ân tới ba má, những người đã sinh ra, nuôi dường và giáo dục để con được như ngày hôm nay. Thật sự thì cũng không biết phải dùng bao nhiêu ngôn từ để thể hiện lòng biết ơn đối với những hy sinh to lớn mà ba má dành cho con. Con chỉ biết chúc ba má của con luôn mạnh khỏe, và sống mãi với con đến hết cuộc đời này.

To MC: Like my parents, I'd be very grateful to what you did, have done and will do for me. I know you have sacrifiled many things for me. I also do not know how to express my gratefulness for you, only know that I will ...by your side during all your life. Je t'aime trop!

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2008

Homesick

Been in HCMC for nearly 5 months, not too short and not also too long. Feel not to be difficult to adapt to a new environment, where is active and noisy. Overcame the feeings of missing mom, dad and younger bro. in the first day of settling down. Thanks to MC, who is alsways beside me in any circumstances, and raise me up when I fell down...in spirit. Busy in work and study as well. Temporarily pleased with my current life

Yesterday Mom called and told Dad cried because of missing me. This is not the first time he did it. He used to cry in the afternoon when I left my hometown to arrive to HCMC. And also according to my Mom's saying, I know he was very upset about a week after...This is a strange thing, cause Mom did not cry, but Dad. But I realize that not only Dad but also Mom love me so much...This has been taken lots of my tears.

My family is an emotional one. I find very upset when living far from home. I miss the moment we get to gether in some warm meals...I miss all things belong to my family. Tet holiday is coming on...i will come back, I will live in peaceful atmosphere of family. In fact, no words can discribe how much I love my family. Nearly 2 months left, I will wait.............................

Looking forward to seeing my family...

P.S: Have just bought microwave oven, many interesting food will waiting for us this weekend ^^

Miss you all so much

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2008

Sách

“Đôi khi đọc sách cũng là dịp thử thách lòng kiên nhẫn. Sách dở thì thử thách lòng khoan dung”.

Ta cảm nhận được cả một cuộc sống bộn bề và phơi bày mọi sự dưới ngòi bút tung tẩy của tác giả. Thế mà khi đọc xong, chỉ qua 1 giấc ngủ, đầu óc lại trở nên trống rỗng. Cố hết sức cũng không thể nhớ được những chi tiết mà khi đọc đã phải trầm trồ thán phục ôi sao ông ấy viết đúng thế, viết hay thế. Vậy thì thực ra sách hay hay sách dở?

Nhớ lâu không hay, quên mau cũng không tốt. Nhớ nhớ quên quên như thế nào thì phải? Chết rồi thì nhớ hay quên cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Biết đâu ngày mai thì muốn nhớ cũng chẳng được, muốn quên cũng chẳng xong?

“Đường ta đã qua, chìm khuất chân trời. Đường ta sẽ đi, nào ai biết tới …”

Thứ Hai, 17 tháng 11, 2008

Dành cho những ai là fan của " dừa tắc "

Kể ra thì e cũng thấy mình nhiều chiện khi đem cái chiện này show ra trước bàn dân thiên hạ, nhưng do chứng kiến cái sự nghiệp làm ' dừa tắc " hơn 2 tháng qua rồi, nên viết lên đây cho bà kon coi cho zui.

Vấn đề là e khoái uống nước dừa, nên tối tối hay ra Pasteur uống. Ban đầu thì uống dừa tắc, nhưng bỗng 1 lần chứng kiến quy trình làm dừa tắc, e hết dám uống và chuyển sang uống trái dừa ướp lạnh từ đó đến giờ.....

Quy trình cạo dừa nó như thế này: đối với dừa còn non, thì cạo cơm dừa cho vào cái xô ( cái này thì dễ hiểu rồi), còn đối với dừa già, cơm dừa cứng nên mỗi lần cạo dừa thì nó ra một miếng thiệt to...mà đa số là dừa già, vì dừa già thì nước dừa mới ngọt...Khi đã cạo xong các miếng dừa to, nhiều người xúm lại bắt đầu cắt nhỏ...Lưu ý là dùng tay trần cầm dừa và cắt nhé, trước đó có rửa tay hay hông thì e hông biết...^^...Cứ thế mà cắt, cắt vào cái xô ban nãy đã cạo dừa non ý

Đối với những người uống dừa tươi ướp lạnh như em ( Mà ít lắm, em quan sát một tối bán được khoảng 10 trái dừa ướp lạnh là cùng, vì pakon khoái uống dừa tắc với dừa thơm mà.). Sau khi khách hàng uống hết nước, thì các cô cắt dừa gần đấy quơ luôn và tiếp tục cắt vào ( nói bất lịch sự chớ lỡ đứa nào nó uống hết rồi, nó nhổ nước miếng vô trong cái dừa thì cũng cạo cũng bán cho mấy khách uống dừa tắc à

Sau khi cắt dừa ra thành những miếng nhỏ, thì bắt đầu làm nước dừa...Nước dừa của những cái dừa cạo ra đó hòa với nước lạnh và đường ( tỉ lệ chắc 1/3 nước dừa thiệt + 2/3 nước lạnh và vô số đường là đường)...Cái này uống nước đường chớ uống nước dừa gì???Pha xong, đổ trực tiếp vào cái xô để sẵn dừa đã cắt hồi nảy rồi ( lưu ý là cắt dừa bằng tay không và không rửa lại gì hết nhé)...thế là cho ra lò một xô nước dừa...chẹp chẹp

Tới công đoạn rửa ly...Ly sau khi khách uống xong được nhúng 2 lần, vào 2 xô nước...Cứ thế, cứ thế mà mỗi tối cái khúc Pasteur ấy nó bán mấy trăm ly nước dừa chứ k ít đâu...

Entry này xin tặng cho những ai là fan ruột của " dừa tắc "

Thứ Năm, 13 tháng 11, 2008

Sài gòn Lập Đông

Sài Gòn lập Đông!



"Sài Gòn vẫn lạnh, và hóa ra cái lạnh Sài Gòn có thấm vào đâu so với cái lạnh của những miền quê khác. Sài Gòn lạnh chỉ để người ta nhớ về một cái lạnh nơi xa, để hiểu, để thương và để rồi có lúc, chợt giật mình, ừ - Sài Gòn cũng có mùa đông!" ... uh, cái mùa đông của riêng nó và chỉ nó cảm nhận một mùa đông như thế!...

Sáng sớm, choàng mình tỉnh giấc, cảm nhận một cái gì đó... không rõ nét! Sáng nay lạnh quá, cái cảm giác lạnh se se rất lạ. Hay Sài Gòn vào đông. Không chắc!
Chiếc máy hát của nhà bên cạnh cứ bỏ mặc ai đó đang nghĩ gì, cứ tự nhiên làm nhiệm vụ của mình, ngân nga và chiếm lĩnh không gian sáng nay! "Anh đến thăm em đêm ba mươi"...! Tự nhiên thấy lạ, nó bảo "trời sắp tết hay lòng mình đang tết"?! Âm giai bài hát cứ dìu dặt như dắt nó về một nơi nào đó để cảm nhận cái lạnh rõ hơn, sâu hơn, sắc hơn, tinh tế và tường tận hơn!
Trời không tết mà lòng nó càng không phải tết! Nhưng sáng nay vẫn thấy tết...... Lạ! Không biết và không nhất thiết phải biết. Chỉ cảm nhận là đủ! Nó chợt nhớ về một mùa đông giá rét vừa qua với cái lạnh cắt da, cắt thịt đã cứa nát bao nhiêu nỗi niềm trong nó - một thời mộng mơ ... và mỗi ngày đều là ngày tết!
Ai bảo Sài Gòn không có mùa đông?!

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2008

Tiếng Anh ở Sài thành

Hông biết dạo này sao siêng viết entry quá...Hôm nay em xin đề cập đến vấn đề tiếng Anh ở Sài thành nó khác tiếng Anh em được học 4 năm trong trường Đại học như thế nào. Sự việc là Tết năm rồi, một lần đi café với M.D.K và luật sư Trần, ngồi nghe hai bạn ý nói chuyện, mà hình như chuyện về IT thì phải.Em nghe loáng thoáng luật sư Trần nói gì mà “seo lại”…???E hổng hiểu gì hết, hỏi thì được giải thích ‘seo’ là ‘lưu lại” đó…Bất ngờ! Hoá ra ‘seo’ là save[seiv]. E hỏi sao lại đọc là ‘seo’ thì cả hai bạn đều nói rằng trong Sài Gòn người ta đọc zậy á…????

Bẵng đi một thời gian, đến lúc em vào trong này rồi thì sự ziệc nó lại bùng nổ trở lại. Ngày đầu tiên đi làm, nghe mấy chị trong công ty nói tiếng “bồi” nghe mà choáng, hông hiểu gì hết. Thấy lời bạn M.D.K với luật sư Trần bắt đầu đúng rồi…Sự việc lên đến cao trào khi bỗng một ngày nọ, một chị nói với minh là : “ Cho chị xin một cái ‘nốt’ đi em”.Mặt mình lúc đó ngu như chưa từng ngu, ngu tới mức chị ấy hỏi: “ Em hông biết cái nốt hả???”, và chị ấy chỉ cho mình luôn cái ‘nốt’ là cái gì?Úi cha mẹ ui, cái ‘nốt’ là cái giấy màu vàng nhỏ nhỏ để ghi chú ý ạ, cái note[nout] nè bà kon ui…

Qua chuyện cái ‘nốt’, minh còn được học rất nhiều từ được pronounce khác nữa, nào là úp đết / update [ʌp'deit ],nào là cờ tun / cartoon [ka:tu:n], nào là mốt / most [moust], rồi ôn mốt / almost ['ɔ:lmoust ],nào là ba lát / palace ['pælis], rồi ta gét / target [ta:git], và a đồ / adult [ə'dʌlt ]

…vân vân và vân vân.

Mỗi nơi nói tiếng Anh một kiểu như zậy thì sao mà dạy người học đọc đúng được hả trời??? Đúng là ko biết đâu mà lần

P.S: Theo pà kon, thì em nên hòa nhập vào Sài thành để đọc như thế này hay là em cứ là em như bi chừ???

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2008

Sự tích " đôi giày đỏ"

Thiệt là hông biết mở đầu cái sự tích này như thế nào, vì nó có nhiều tình tiết quá, nhưng thôi, đã kể thì phải kể đến nơi đến chốn. Trước khi vào câu chuyện, em xin giới thiệu sơ những nhân vật cho pà kon tiện theo dõi. 2 nhân vật chính trong sự tích này là bạn M.D.K và em đây.Những nhân vật phụ-đóng góp một phần không nhỏ trên con đường giúp em đòi sự công bằng là Trâm Mina, Thảo HSBC và Sương Vietinbank. Chuyện là thế này:

8/3 vừa rồi, M.D.K có hứa sẽ tặng em 1 dây chuyền nhân ngày quốc tế phụ nữ.Mà hồi đó em còn đang ở nhà, M.D.K thì ở trong này...nên chàng ta hứa hè sẽ về dẫn em đi mua. Tạm dừng chuyện sợi dây chuyền ở đây đã

Chuyển cảnh:

Trong thời gian khoảng giữa hay cuối tháng 5 gì đó, em hông nhớ rõ, trong một buổi tối khoảng 9.30 thì M.D.K có nhờ em ra in 1 tờ giấy gì đó( lại quên nữa rồi) và mang lên giúp cho mẹ bạn ý...Và để làm chuyện này, thì em và bạn ý đã thỏa thuận với nhau là mơi mốt bạn ý về bạn ý sẽ dắt em đi ăn.

Do giai đoạn này bạn ý chưa về được nên tạm thời bạn ý nợ em 1 dây chuyền và 1 bữa ăn

Sang đến 12/06 là sinh nhật em...Đáng lẽ là bạn ý sẽ tặng em 1 món quà sinh nhật nữa, tổng cộng là 3 thứ, nhưng bọn em đã thỏa thuận rồi đi đến 1 quyết định là sẽ hợp nhất cái dây chuyền và 1 bữa ăn trước đó với một món quà sinh nhật lại thành 1 túi xách đựng laptop, có thể thêu theo ý mình cho em.Rồi OK...Nhưng bạn ý đi hỏi thì người ta kêu là phải order trước, rồi phải bao nhiêu ngày mới lấy đó....Nói chung là phiền phức, thế là lại cancel...Và chuyển qua là tìm một món quà khác thay thế. Cuối cùng món quà được chọn là 1 " đôi giày tím"...(hồi đó mốt cái gì cũng tím, nên em cũng chọn màu tím luôn), nhưng sau này nhìn thấy màu nó buồn mộng mơ quá nên e chuyển qua " đôi giày đỏ". Hành trình để e đến được với " đôi giày đỏ" vô cùng gian nan...Bạn M.D.K cứ lần lữa, hẹn từ lần này tới lần khác...Vì hồi đó có 1 thời gian bạn ý thất nghiệp, rồi vô vàn lý do khác nữa...À, quên. Cũng có một lần bạn ý suggest trả nợ, nhưng do tính em thương người nên lại để bạn ý postpone ( mà hông thương sao được, một mặt bạn ý kêu bạn ý sẽ trả đôi giày đỏ cho em, mặc khác bạn ý than là đang khô máu, hết tiền...tháng này sẽ đói dài dài....thì sao mà em ko động lòng cho được)...

Xin dành chỗ cho những nhân vật phụ: Thật sự mà nói là em rất biết ơn những bạn này, vì nhờ mấy bạn thì em mới được chạm vào " đôi giày đỏ" ngày hôm nay. Một mặt ngọt ngào, một mặt sỉ nhụt bạn M.D.K ( tại cafe Soho) dùm em, nên sau 4 tháng 20 ngày thì em đã có được " đôi giày đỏ"

Mà kể cho nghe hành trình đi mua giày đỏ nữa chứ. Bạn ý hẹn e 10 a.m sáng hôm qua để bạn ý dắt đi mua. Hẹn tại trường Colette đường Hồ Xuân Hương, vì bạn ý đề nghị mua ở Hồ Xuân Hương cho nó style. E đồng ý...Nhưng vào mấy chỗ bên HXH, thấy giày í ẹ quá...Nên thôi, e suggest là qua Hạnh Dung mua, mà e có nhớ Hạnh Dung nó ở đâu đâu, chỉ nhớ man mán là nó ở Pasteur. Qua Pasteur, tìm mãi k ra Hạnh Dung...Lúc này bạn ý nói thôi về, để tháng sau giày ra mẫu mới thì mua...Lần này em quyết ko để "đôi giày đỏ" tuột khỏi tầm tay nên em không chịu, thế là em lại suggest bạn ý lên Gò Vấp mua, vì em nhớ trên đường Phạm Ngũ Lão có nhiều shop giày lắm. Sau khi la hét em ( thông cảm cho bạn ý vì bạn ý đang bị cảm với lại ngại đường xá xa xôi), bạn ý cũng đồng ý với điều kiện là lên đó nếu mua k được thì bạn ý sẽ mua cho em 1 đôi dép lào là xong... E đi mà trong lòng thấp thỏm, nghĩ phen này" đi ăn cả, ngã về không". Liều một phen, lên đến đó, may thay có đôi giày đỏ em ưng ý, mà giá cả vô cùng dễ chịu ( cái này thôi em giấu cho riêng em biết). Wow, thế là em đã có được " đôi giày đỏ" sau 4 tháng 20 ngày theo đuổi nó...Cảm giác thật là great!.Đúng như bạn M.D.K nói: " Hạnh phúc là sự chờ đợi"...hehe

Anyway, cảm ơn bạn M.D.K nhiều lắm...Nhờ bạn M.D.K mà bạn Quyệt đã biết thế nào là ý nghĩa của 1 món quà...^^

Mọi người vỗ tay khen ngợi bạn M.D.K nào

BRAVO!!!!