Thứ Bảy, 30 tháng 10, 2010

Lẩn thẩn

Dạo này đầu óc mình có vấn đề thực sự...Không biết ăn gì mà quên quên nhớ nhớ. Cầm lược chải đầu xong bỏ vào tủ lạnh, sáng dậy đi làm xuống tới nhà xe tự dưng nhớ là bỏ quên nón bảo hiểm trên nhà, lại hì hục quay lên. Lên nhà tìm nổ đom đóm mắt không có, lại sực nhớ là treo nón ở dưới xe lại quay ngược lại nhà xe. Đi làm thì Sếp giao việc cho, ậm ừ gật gù đã đời rồi lát sau không nhớ ra là phải làm gì. Dã man nhất là vụ Sếp phải tiếp 1 đoàn khách cực kỳ VIP, nhờ mình book cho cái phòng ăn của nhà hàng Crystal Jade bên Legend. Nghe tới nghe lui sao tới lúc book chỗ lại book nhà hàng Yoshino (chắc mê món Nhật quá nên chơi cái này luôn), cũng may phước là để lại số đt Sếp cho bên đặt bàn khách sạn, nên trước đó 2h bên ấy gọi điện confirm Sếp chỗ ngồi. Lần ấy Sếp giận thật, điện thoại về cho mình "chửi" té tát...Ack ack. Đỉnh điểm vụ này là tối qua, mang luôn cái điện thoại cho vào máy giặt cùng với đống đồ rồi bấm nút luôn. Đi ngang qua máy giặt thấy nó cứ kêu ầm ầm, mở ra thì hỡi ôi, nước đã vô đầy màn hình, điện thoại đã 1 đi không trở lại :( Mấy mẹ trên Mul cũng có lúc quên quên nhớ nhớ, nhưng lí giải bằng chuyện đã qua "mấy lửa" rồi, nên lý do chấp nhận được. Đằng này mình độc thân, chưa chồng con gì mà cứ cái đà này có ngày ở truồng đi rông mất. Chán chả buồn chết. Giờ mới thấm thía câu nói của mama mình " Cũng may là cái ấy của mày còn dính trong người, chứ không thì nó cũng mất lâu rồi" :D

Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

Please...

Sáng nay có việc phải bắt taxi đi vì xe công ty đã fully booked. Lần thứ tư có người tài xế taxi bảo với mình “Cô là người khách lịch thiệp nhất mà tôi đã từng gặp”. Mình đang lớ ngớ chả hiểu gì thì chú ấy nói “ Từng ấy năm lái taxi, chưa có người khách nào nói với tôi là “Vui lòng chở tôi đến…” Chú ấy còn nói thêm rằng, tôi ko nói những người khác là k lịch thiệp. Nhưng chắc là họ nghĩ với những người làm nghề như tôi thì k cần thiết phải nói ra những từ như vậy, chỉ cần dùng trong văn phòng hay đi tiếp khách là đủ. Mình suy nghĩ mãi, đúng là dân ta cái gì cũng nói được, cái gì cũng làm được…duy chỉ “quên” những từ như “ xin lỗi, vui lòng, cảm ơn…”. Hình như người Việt Nam mình coi việc phục vụ người khác là bổn phận của người ta rồi, ví dụ như đi ăn phở, việc quái gì phải nói cảm ơn người bồi bàn bưng phở tới cho mình vì đó là trách nhiệm của cô ta vì cô ta được trả lương để làm điều đó mà không hề biết rằng 1 big big boss Châu Âu khi nhờ nhân viên làm việc gì cũng bắt đầu bằng câu " Could you please..." Ngẫm mà thấy đúng, chính vì những cái nhỏ nhặt như vậy đã làm cho Việt Nam thua các nước Châu Á khác ( chứ đừng nói là Phương Tây ) ngay từ ban đầu.

Thứ Năm, 14 tháng 10, 2010

Nhạt

Hôm nay mình mệt, khó chịu. Nói đúng hơn là tâm trạng k tốt. Chiều nay có hẹn ăn tối với bạn đồng nghiệp hồi xưa bên Apollo. Đi ăn mà k có được sự hào hứng như những lần gặp mặt trước đó. Dạo này cứ thấy bản thân cứ nhàn nhạt thế nào. Ngày ngày dúng 7.30 sáng ra khỏi nhà, đi làm tới khoảng 6g chiều có mặt ở nhà nếu k có hẹn hò ăn uống.Tuần rồi cứ đi làm về tới nhà là mệt rũ ra, chẳng thiết làm ăn gì nữa. Nghĩ bụng sau này chồng con rồi thì kham sao xuể, tự nhiên thấy phục các mẹ trên Mul, chồng con quần quật cả ngày, có mẹ còn phải đi làm nữa mới nể chứ.Cứ sống nhàn nhạt như thế nên dạo này chẳng có mục tiêu nào để đeo đuổi. Ví dụ như trước đây có mục tiêu là phải mua được cái túi đó, đôi giày đó nên cố gắng mà nhịn ăn nhịn mặc để mua, còn bây giờ không biết đeo đuổi gì, thấy người chán hẳn đi.Người ngợm dạo này chả ra sao, hồi nảy đi ăn có chị bảo là "Nay em qua công ty mới nên phải trang điểm à?", sự thực chả ai biết được là ngày ngày phải trét lên 1 lớp concealer để che những vết thâm. Chán chả buồn chết. Mới có 24t mà cứ tưởng mình 42t rồi. Tối tối tẩy trang đi ngủ nhìn vô gương không tin vào mắt mình, vậy nên sáng nay đi ăn sáng mới làm công tác tư tưởng với HB là :"Giờ em mới thấy thương người đầu ấp tay gối với mình sau này, vì là người thấy vợ mình lúc xấu nhất".Chàng im im k nói gì, chắc cũng hiểu hàm ý của mình.Thói quen đi tới tiệm cho người ta gội đầu 2 tuần nay đã k còn duy trì vì lười...Cứ cái đà này thì thành 42t chứ chẳng chơi. Thôi từ nay phải chăm sóc bản thân, phải đặt mục tiêu ra mà phấn đấu chứ k khéo lại thành người tụt hậu thì chết. Lúc đứng trên thang máy để lên nhà, có chị gái khen mình mang đôi giày đẹp...cũng vui vui vì được khen, nhưng sau đó lại lê cái thân trên đôi chân ê ẩm đau vì cả ngày đi trên đôi giày 10p để được chiều cao175cm ấn tượng, đến mức Sếp phải bảo: "Sao hôm nay mày mang giày cao thế...hơi lạ???"

Thôi đi tắm, đi ngủ...entry nhạt y như người viết nó :(

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010

Quà from chị Tú




Cảm ơn chị Tú và Bác (mẹ chị Tú) nhiều nhiều lắm lắm vì quyển sách...Quý cái công người gửi lắm cơ. Many many thanks chị Tú nhé. Em đã đt cảm ơn Bác rồi, Bác nói em cẩn thận quá :)