Thứ Tư, 31 tháng 12, 2008

Ngày xưa

Đang ngồi lục lọi cái chứng minh bữa trước scan để in ra rồi fax về nhà để mommy lấy bằng tốt nghiệp, tự dưng thấy cái hình này...zui quá xá.Mới đó mà,nhanh thiệt là nhanh.4 năm nó qua cái vèo.Nhìn mặt đứa nào lúc đó cũng hiền lành ngây thơ, chớ đâu như bi giờ đứa nào cũng bị lưu manh hóa hết roài(do hoàn cảnh xô đẩy),hahaPhotobucket/ Nhìn cái mặt chú bẻi hồi đó sao nó nhà quê mà nó ốm dã man zậy hông biết, giúng như nạn nhân của nạn đói Somalia zậy é, chứ đâu có "đẹp rạng ngời mà không chói lóa như bây giờ ".Còn M.D.K thì hồi đó được trai hơn bi chừ...Chừ bôn ba em út quá nên nó tàn tạ gì đâu é...hehehe P.S: Hình này chụp lúc Q, chú bẻi, M.D.K và bạn Nhơn đi chung 1 chiến tàu vào Sì Gòn "tìm đường cứu nước"...hahaha

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2008

Noel 08!

This is the first time I know and enjoy the atmosphere in HCMC. Before Christmas 1 month ,almost department stores and buildings were preparing to decorate theirs, covered with things and colors which are symbols of X'mas. Each place has its own feature, and all made SG more beautiful and impressive. Everybody, also, were excited to welcome X'mas. Some who are Catholic are very keen on investing their house to be more nice, by making caves and enriching big pines inside. Others, especially the young and foreigners spent time to buy gifts and cards for their sweeties and relatives, the rest are intersted in beautifully decorated places to take photograph, to keep the pretty images of X'mas, or the evidence to show into blog,hahaha. All these inspire people, including me an exciting feelings to reach to Noel This Noel, I have to still go for a work as usual, because my firm will be off on 25th, but 24th instead, everyone in my office is so happy, they say "Merry Christmas" with all colleagues. Almost foreigners in my company came back to their countries to enjoy Christmas with families and friends, as to them Noel is the biggest holiday in the year and it is also the time for families to get-together. My colleagues and I had a very nice and warm X'mas lunch at a French restaurant with chickens and seafood. Came back to office and work till 6 p.m, all returned home with their private plans. Hubby picked me up and go for a dinner. At that time, people began to flow to the road. After some discussion and compromise( hehe, we usually are headache when deciding what eat for lunch or dinner...Oh my God ), we chose KFC for the destination ( my hubby loves crazily chicken ). After dinner, we wandered some shops and stopped one mall for hubby to see football ( Vietnam vs Thailand ---poor me ). The match ended with our victory, everyone rush to the streets to congratulate...The streets so far were very crowded ( terrible as I scared alot the Vietnamese traffice. It has been killing me...hic hic ). Along with them, we wandered to several roads, and 11 p.m stopped at a cinema to see " Four Christmases " comedy film. The film was so meaningful about the humanity. After departing from the cinema, we travelled a little bit time and came home-2 a.m...Wow, a happy Christmas Day^^ Because hubby forgot to bring camera, there is nothing photos to show...hic hic Just show images of card and gifts from hubby, taking by cellphonePhotobucket/ InsidePhotobucket/Photobucket/Photobucket/

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2008

X'mas Party!

Ngồi buồn buồn post lên mấy cái ảnh hôm thứ 7 vừa rồi, công ty tổ chức Christmas Party. Năm nay Q nằm trong Sờ sờ cờ ( Social Staff Committee) nên phải lo chuẩn bị mọi thứ...hic hic, nên dù có rất nhiều món ăn ngon mà hổng có thời gian để thưởng thức Công tác chuẩn bịPhotobucket/ Chụp 1 "bô" cho có khí thế nèXmas Với chị Thủy Accounting ( đáng lẽ chụp với anh Tuấn bồ chị Thủy nữa mà thấy chị T căng thẳng quá nên thui, hahaha)Photobucket/ Với chị Dung - my line managerPhotobucket/ Với anh"rung chuông vàng"-my big bossPhotobucket/ Trong performance contest này, nhóm Q hát bài Feliz Navidad, giả làm cây thông nè,hehehePhotobucket/Photobucket/ Tới phần trao giải, group Q được giải ấn tượng, khà khàPhotobucket/ Với colleagues khi kết thúc partyPhotobucket/ Hết tuồng^^

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2008

^_^

Những ngày này, khi tháng 12 len về, nhẹ nhàng như một cô gái đôi mươi vừa khoác lên mình một sắc áo mới, chuẩn bị cho tuổi xuân thì. Nó cũng thấy phấn chấn và mơ màng cảm nhận, dù khi mờ khi tỏ. Tựa hồ như cái nắng hao gầy, không sáng - không tối của những ngày qua. Tựa như cái gió heo may, căm căm rét mướt, vừa lạnh vừa khô! .... Nhưng soi thật vào một góc khuất nào đó, thật nhất của nó thì... Nó thích cái không khí này, cái kiểu gió lạnh này và tất cả những gì đang diễn ra quanh nó. Nó thích! Thật sự thích...
Tháng 12 vừa đến mà mọi thứ lại rất rõ ràng, tường tận - từ cái không khí rộn ràng cho một mùa giáng sinh, đến sự tất bật trong công việc, rồi sự hồ hởi trong mọi người., cứ nô nức, cứ hối hả.. Mọi thứ cứ gấp gấp như chạy vội cho kịp phiên chợ tết mà nó thường biết. Nghĩ cũng lạ.... Chưa tết mà?!
... Tháng 12 về, mọi thứ khác hẳn, từ không khí đến cả con người, từ cỏ cây hoa lá đến hương sắc của trời cũng thay đổi và khoe sắc lạ. Những hôm đi làm về trễ, nó thả mình chầm chậm để cảm nhận cái gì đó còn lại ... và chợt nhận ra một chút gì đó trong tất cả sự thay đổi đó. Nó bắt đầu chiêm nghiệm về tháng 12 và những ngày sắp tết. Lòng cũng rộn ràng và miên man những nỗi niềm khó tả.
Tháng ngày đi qua.... càng cận kề, càng lạnh lẽo, càng cô đơn, càng vội vàng, tấp nập và hối hả bao nhiêu thì nó lại càng nhớ nhà bấy nhiêu. Nhớ nhà như chua bao giờ được nhớ. Nhưng có bao giờ nó quên đâu mà lại bảo nhớ. Bởi thế người ta mới bảo "Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ nên dặn lòng cố nhớ để mà quên"... Nó thì không. Nhớ là nhớ. Mãi mãi như thế và đơn giản như thế!
Đơn giản như cách nó đơn giản. Có vậy mà cũng không hiểu được. Đôi khi nó không thèm lý giải tại sao? và như thế nào?! Cứ bỏ mặc như thế, rồi cũng qua!

... Nó rẽ vào một ngõ vắng quen thuộc trên hành trình về ngôi nhà nhỏ đã nương náu vài tháng qua. Nó thương nơi đó lắm... Nó biết nó sắp được ngửi một mùi hương quen thuộc của mấy chùm Hoa Sữa còn sót lại cuối Thu. Cái mùi thoang thoảng, nhè nhẹ nhưng đôi lúc ngạt ngào với nó mà nhiều người cứ bảo là "nặng mùi" là "..."! Nó thích là được và đơn giản chỉ có thế! ... Sao càng lúc càng lạnh dù quảng đường đã ngắn lại rất nhiều...??

... Chạy chậm hơn chút nữa, nó cố hít một hơi thật sâu, thật sâu và thật dài để thấm cái lạnh của đêm và mang vào người chút hương Hoa Sữa đâu đó thoang thoảng, ghé qua, đậu vào nó ... Nó thấy vững vàng và bình yên, nhẹ nhàng đến lạ!...!!! Nó nghĩ bụng....

Ôi........ Nhớ và thương