Thứ Hai, 15 tháng 12, 2008

^_^

Những ngày này, khi tháng 12 len về, nhẹ nhàng như một cô gái đôi mươi vừa khoác lên mình một sắc áo mới, chuẩn bị cho tuổi xuân thì. Nó cũng thấy phấn chấn và mơ màng cảm nhận, dù khi mờ khi tỏ. Tựa hồ như cái nắng hao gầy, không sáng - không tối của những ngày qua. Tựa như cái gió heo may, căm căm rét mướt, vừa lạnh vừa khô! .... Nhưng soi thật vào một góc khuất nào đó, thật nhất của nó thì... Nó thích cái không khí này, cái kiểu gió lạnh này và tất cả những gì đang diễn ra quanh nó. Nó thích! Thật sự thích...
Tháng 12 vừa đến mà mọi thứ lại rất rõ ràng, tường tận - từ cái không khí rộn ràng cho một mùa giáng sinh, đến sự tất bật trong công việc, rồi sự hồ hởi trong mọi người., cứ nô nức, cứ hối hả.. Mọi thứ cứ gấp gấp như chạy vội cho kịp phiên chợ tết mà nó thường biết. Nghĩ cũng lạ.... Chưa tết mà?!
... Tháng 12 về, mọi thứ khác hẳn, từ không khí đến cả con người, từ cỏ cây hoa lá đến hương sắc của trời cũng thay đổi và khoe sắc lạ. Những hôm đi làm về trễ, nó thả mình chầm chậm để cảm nhận cái gì đó còn lại ... và chợt nhận ra một chút gì đó trong tất cả sự thay đổi đó. Nó bắt đầu chiêm nghiệm về tháng 12 và những ngày sắp tết. Lòng cũng rộn ràng và miên man những nỗi niềm khó tả.
Tháng ngày đi qua.... càng cận kề, càng lạnh lẽo, càng cô đơn, càng vội vàng, tấp nập và hối hả bao nhiêu thì nó lại càng nhớ nhà bấy nhiêu. Nhớ nhà như chua bao giờ được nhớ. Nhưng có bao giờ nó quên đâu mà lại bảo nhớ. Bởi thế người ta mới bảo "Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ nên dặn lòng cố nhớ để mà quên"... Nó thì không. Nhớ là nhớ. Mãi mãi như thế và đơn giản như thế!
Đơn giản như cách nó đơn giản. Có vậy mà cũng không hiểu được. Đôi khi nó không thèm lý giải tại sao? và như thế nào?! Cứ bỏ mặc như thế, rồi cũng qua!

... Nó rẽ vào một ngõ vắng quen thuộc trên hành trình về ngôi nhà nhỏ đã nương náu vài tháng qua. Nó thương nơi đó lắm... Nó biết nó sắp được ngửi một mùi hương quen thuộc của mấy chùm Hoa Sữa còn sót lại cuối Thu. Cái mùi thoang thoảng, nhè nhẹ nhưng đôi lúc ngạt ngào với nó mà nhiều người cứ bảo là "nặng mùi" là "..."! Nó thích là được và đơn giản chỉ có thế! ... Sao càng lúc càng lạnh dù quảng đường đã ngắn lại rất nhiều...??

... Chạy chậm hơn chút nữa, nó cố hít một hơi thật sâu, thật sâu và thật dài để thấm cái lạnh của đêm và mang vào người chút hương Hoa Sữa đâu đó thoang thoảng, ghé qua, đậu vào nó ... Nó thấy vững vàng và bình yên, nhẹ nhàng đến lạ!...!!! Nó nghĩ bụng....

Ôi........ Nhớ và thương

Không có nhận xét nào: