Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2007

Đối mặt

Mai là bắt đầu thi ùi,có thể coi là kì thi cuối cùng của cuộc đời sinh viên vì HK2 mình học có 2 môn àh,trong đó có 1 môn tiếng việt.Đầu năm 1,đi thi mà nó sợ túa mồ hôi,tự nhủ lên năm 4 thì cứ bơ đời mà đi thi thôi.chẳng sợ wái gì hết.Hic hic...Vậy mà,lần này thi cũng lại có cảm giác giống như hồi lần đầu,lần hai,lần xxxx....Nhưng khác zới mấy lần trước một chỗ là mấy lần đó cố gắng làm bài thiệt tốt để kiếm scholarship,còn lần này thì hông phải zì mục đích đó mà lần này sợ rớt lắm,rớt thì phải thi lại,mà thi lại thì rất phiêu...sợ 6 tháng nữa mình hông ra trường được.....ngày mai bắt đầu thi môn phiên dịch-cái môn một mất một còn này....Run wá.Dù gì thì gì cũng phải đối mặt thôi....GOD BLESS ME...Tui tự chúc tui thi tốt zậy.Try my best!!!

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2007

Nhớ chi hoài???

Nhớ chi hoài xa xăm ấy anh ơi
Một tâm hồn trống rỗng
Biết đâu rằng con tim vẫn đập
Ngàn năm rồi chưa thấy điệu rung

Nhớ chi hoài nét bắt hình dung
Một nụ cười sáng ấm
Biết đâu rằng lòng chưa phẳng lặng
Sâu thẳm kia mãi ánh mắt buồn...

Nhớ chi hoài nơi ấy hiền ngoan
Một tiếng chào thưa dạ
Biết đâu rằng sớm mai lạnh giá
Hồn ai rồi lơ lửng gọi "Mèo ơi!"


Thứ Hai, 24 tháng 12, 2007

Viết cho đêm giáng sinh cô đơn

Mưa...

... cuốn trôi

Chạy theonhững hoài niệm

....vềanh và em

Ôm ấpnhững ký ức

... vềanh và em

Ừ thìmột mai nắng lên...

... anh và em...


gặp lại nhau

... giữa bản đồng dao mùa hạ

...một mai nắng lên..

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2007

Thoai,nói nhảm đủ rồi......Mình cứ ngây thơ như thế này là đc ồi

Khi nào mình mới dc làm cô dâu như zầy chời???

Khi không make up...ngây thơ!!!

Khi make up...già chát

Wedding

Tự nhiên đi ăn đám cưới zìa cái nôn lấy chồng wá àh....hé hé,mà ngặt nổi hông có anh nào hết thì lấy ai cưới đây ta????

Helmet của tui nè!!!

Mọi người có thấy nó dễ xương hông?Dán mấy cái hình giúng tui wá chừng àh

Hãy chỉ nên làm vợ

Khi yêu chúng ta hãy nên là vợ không nên là mẹ!!!

Đôi khi yêu quá thì tất yếu phải quan tâm quá.Tất yếu phải chăm lo từng li từng tí mới thỏa được cái sự yêu thương của mình.Dần dần mình quên luôn cảm giác phải được chăm sóc.Mà mình nghĩ cũng chẳng cần sự chăm sóc của người ta.Mình chỉ ngồi phục vụ hầu hạ từng tí mà lòng tràn hạnh phúc.Rồi cuối cùng.Người ta phán cho một câu:"Tui thấy cô giống mẹ tui hơn vợ tui!!"

Sự thật là thế.Họ là đàn ông còn chúng ta là phụ nữ.Mà phụ nữ thì phải được yêu thương che chở.Không có nghĩa là chúng ta không yêu.Hãy yêu nhưng để cho đàn ông họ thể hiện cái tôi và nghĩa vụ của họ.Người nào không che chở cho mình được thì hãy cho người ta thu dọn hành lý lên đường tìm người khác mà họ có thể dựa dẫm.Phụ nữ không thể là chỗ dựa cho đàn ông về mọi mặt!! Đó là nguyên tắc!!!

Dẹp những người nào đàn ông không phải đàn ông qua một bên đi!!
Mình mạnh mẽ để bảo vệ mình thôi,đừng mạnh mẽ để cưu mang và bảo vệ cho đàn ông chứ.Sức người có hạn.Gồng không nổi đâu

Sau bao nhiêu năm trời vật vã ,sau bao nhiêu chuyện không giống ai,sau nhiều lần phân tích chuyện tình yêuthì tui mới nghiên cứu ra và mạnh dạn phát biểu điều này !!Hãy chỉ nên làm vợ !!!

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2007

Ngẫu hứng

Cái buồn lạnh lẽo wá ai ơi,
Có thể là gối chăn còn hơi lạ.
Giấc ngủ vàng níu kéo lấy thời gian
Ngậm ngùi co quắp cùng khao khát

Tôi gieo mầm mộng mị nhớ về ai
Nhớ. .làm chi nữa khi không thể nhớ. ..
Mơ làm chi nữa khi giấc mơ.. .đã tan
Ảo tưởng về một ngẫu nhiên vĩnh cữu
Số phận nào có thể vụng về tái sinh. ..??

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2007

Đi tìm bình yên

Đi tìm bình yên. ..


Tôi tự hỏi. ..nơi bình yên của tôi là ở đâu nhỉ. ..?
Không vị, không sắc không hương, không hình tượng đó là nơi bình yên của tôi nó bắt nhịp đều cùng hơi thở tôi. ..bắt nguồn từ fía đầu của trán và chạy đều từ từ ngược về phía sau ót rồi lan nhẹ xuống hai bờ vai rồi lại tiếp tục lan tỏa khắp người tôi, phân tán ra tứ chi .. .đem toàn cơ thể tôi dần dần chìm vào bóng tối. .nơi tâm trụ là không gian bóng đêm. .nơi cái không gian bên ngoài lẫn bên trong tôi tìm được một thăng bằng ngang nhau. . .thì nơi ấy tôi tìm được bình yên. ....
nhưng đấy thì nói theo kiểu "thiền" và tìm một nơi để bắt đầu để tịnh tâm. ..để wên hết những xáo trộn trong đầu. ..còn cảm xúc thì sao nhỉ. ..khi con người ta vẫn bị xáo trộn lên bởi tất cả những cảm xúc chảy quanh ta. ..nào những vui buồn, sợ hãi, mong nhớ, giận dữ. ..thì cái nơi bình yên của ta sẽ là ở đâu. ..???
với những lúc như thế. ..tôi luôn tìm về con tim của chính mình. ..nơi những nhịp tim vẫn lên xuống đều đặn và đôi khi chúng lại bị ép chạy lên nhịp đôi hoặc nhịp tư vì một hoàn cảnh nào đấy bất đắc dĩ ...

Những lúc như thế tôi thường nghĩ. .tôi đẩy hết nỗi sợ hãi. ..giận dữ và đau buồn mà làm cho con tim tôi đau, xuống ngón chân cái của tôi. ..dùng suy nghĩ tôi gắng làm điều đó. ..và dĩ nhiên đó là cách duy nhất giúp tôi vượt wa được những cảm xúc giăng chằng chịt đè nặng trái tim tôi. ..con tim của ta. .nó lúc nào cũng ngây thơ và vô tội. ..nó là điều tuyệt vời nhất trong cơ thể ta. ..nó như một thứ ánh sáng luôn soi đường cho ta giữa một bóng đêm mù mịt. ...

mỗi khi ta cười. .ta vui. .ta buồn. .ta khóc. .ta giận. ..ta la. .thì nó đều fản ứng cả. .có thể là nhịp đôi. .hoặc đôi khi nhảy bỏ nhịp thì phải. ..
lúc ta trẻ ...lo chạy theo những ước mơ. ..ít khi nào ta để ý và lắng nghe nó. ..nhưng đến khi ta bắt đầu biết để ý đến nhịp đập của nó thì đó cũng là lúc ta đã được chảy wa nhiều con sóng lớn trong cuộc đời. ..điều cho ta nhận rõ ra nó nhất là khi ta đang iu. ..và càng rõ hơn là khi tình iu của ta không thành như ý muốn. .lúc đấy mới là những lúc tiếng nói của con tim. .một lần được làm chủ nhân của cơ thể ta. ..tôi luôn điều khiển cơ thể tôi bằng lý trí. .bắt nó làm việc này đến việc khác. .đến nỗi đôi khi tim tôi muốn nói lên điều gì tôi cũng lại dùng ngay đến cái lý trí gạt bỏ nó đi. .tôi ngu dại wá. .điên rồ wá vì đã làm điều đấy biết bao nhiêu lâu nay. ..tôi không nghĩ đến nó như một thứ đáng trân trọng và giữ gìn thật kỹ đâu. .. .

Giờ đây cứ mỗi lần tôi "thiền" thì cơ thể tôi như không tồn tại. .lý trí tôi như được nghỉ ngơi. .thì trong tôi.chỉ còn những nhịp tim nhè nhẹ pha lẫn cùng hơi thở lên xuống đều đặn ...
tôi nghĩ nếu như tim tôi đang vui thì tại sao tôi lại cố tình làm cho nó đau nhỉ ? chẳng ai muốn điều đấy đâu. ..tôi đủ thông minh để hiểu rõ ràng ...nụ cười của tôi bắt nguồn từ những nhịp đập nhỏ bé kia ...thế thì tôi ơi. . .đừng để chùn xuống bằng cảm xúc. ..đừng nén nó thêm vào một xóa của đau thương. .khi tôi cảm nhận đc mình làm điều đó. .thì cái không gian của trái tim tôi bị thu nhỏ lại. ..nó nhỏ đến nỗi. .. đôi khi làm tôi nghẹt thở. ..nhưng nếu tôi buông nó ra. .lặng nghe nó muốn nói gì. ..từng nhịp đập lên xuống. .thì tôi lại thấy cả một không gian khổng lồ bao phủ lấy tôi. ..và đây. .đây là nơi mà tôi tìm được gọi là Bình Yên. .nơi bình yên của tôi bắt đầu từ con tim của chính tôi. ..bắt đầu từ nhịp đập lên xuống và bắt đầu bằng những nụ cười khe khẽ của một ngày mới. ...

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2007

Câu đố???

Tối wa đã thiu thiu ngủ rồi,zậy mà thằng em chai bay zô,nó kiu 2 phải trả lời được câu đố này em mới cho 2 ngủ(ặc ặc...).Ban đầu nổi sùng,định đá cho nó 1 cái.nhưng sau khi nghe xong câu đố zui wá tỉnh liền.Đoán tùm lum hết nhưng không đúng cái nào.Thoai nay post lên đây cho pà kon cùng chia sẻ nha.hehe

Câu đố là:"Chồng có cho vợ dùng chung

Bác Hồ có Bác Hồ hông dùng

Của Bill Clinton dài hơn của Bush"

(há há,trong các đầu óc đen tối kia chủng bị nhen nhóm câu trả lời......hé hé,zui wá)

Đố mọi người đó là cái gì????

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2007

Dark!!!

Bóng đêm luôn là nổi sợ của tất cả mọi người ..nó đại diện cho sự chết ,cho sự cô đơn ,cho sự bế tắc bao trùm phủ lên loài người ...
tại sao ta phải sợ nó nhỉ..? tại sao ta không một lần nhìn thẳng vào nó ..cảm nhận nó, chấp nhận nó ???
Tôi có những người bạn luôn nghĩ về bóng đêm và sự bế tắc ,cô độc ..để rồi ..những cơn ác mộng đen tối cứ theo bám và ám ảnh họ ...kéo họ ngày một lún sâu vào cái không gian không lồ của sự cô độc ,vô vọng của chính bản thân mình ...bóng đêm hay đi kèm với những suy nghĩ đen tối của nó..dụ dỗ ta .nhấn chìm ta ...giết hại ta...cả tinh thần rồi đến thể xác ...xác mà mất đi hồn thì khó có thể cứu vãn ...
Tôi thì lại không sợ bóng đêm ..không sợ thế ..!! chắc vì tôi đã quen với nó từ những ngày đầu tiên bước vào những giấc mộng không giải thích được ...lúc ấy ..đầu óc tôi vẫn còn đượm những gam màu trong sáng , thêu dệt lên những ước mơ ngây dại...đến giờ ..thì tôi không còn thế nữa ...khi tôi đã wen với "hắn" từ dạo ấy ..."hắn" không ghê rợn như mọi người vẫn sợ ...điều này ...dần dần những người bạn của tôi cũng đã hiểu ra..tôi tin chắc thế ..."hắn" không hung tàn như ta nghĩ ..."hắn" chỉ làm thế ..khi ta xua đuổi "hắn" đi ...vì "hắn" là sự cô đơn ,là sự bế tắc ...nếu như ta xua đuổi "hắn" đi thì chẳng khác nào "hắn" sẽ chính là sự cô đơn của riêng "hắn"...sợ thế nên "hắn" mới tìm đến ta...Tôi nhớ hoài không wên lần đầu tiên tôi làm wen với "hắn"..."hắn" nhạy cảm và e dè...lần đấy ..chỉ có tôi và ngọn nến thoi thóp cháy ...tôi nhẹ nhàng chạm vào "hắn" và nhìn thấy "hắn" cô đơn và đơn độc hơn chính bản thân mình nhiều lắm ..."hắn" mon men đến bên tôi ..chúng tôi nhìn thẳng vào nhau như "hắn" và tôi chỉ là một ...như thấy được cả sự cô đơn của "hắn" và tôi chỉ là một ...chúng tôi ôm nhau ..."hắn" ôm tôi vào lòng ...và tôi đã khóc ...Lúc đấy tự dưng tôi không thấy mình cô đơn nữa ,thay vào đấy tôi có "hắn","hắn" bao phủ lên người tôi ..vuốt ve tôi ,bảo bọc tôi ...cứ như..tôi lại là người duy nhất trong cuộc sống "hắn" ,làm bạn với "hắn" !!!...sau lần đấy .."hắn" không e dè với tôi nữa ..chúng tôi thành hai ng bạn thân ..."hắn" trở nên điểm tựa cho tôi ..có những lần ngồi nhà cả đêm ..chúng tôi tâm sự ..."hắn" là nơi cho tôi trút hết những nỗi niềm ,cảm xúc ,suy nghĩ mà cuộc sống đem lại cho tôi .Lúc đấy "hắn" giúp tôi thấy con người tôi rõ nhất...tôi trân trọng "hắn" ..iu "hắn" như iu bản thân mình ...cảm giác như "hắn" có lẽ sẽ là người bạn chịu đựng tôi nhiều nhất trong những khoảng thời gian qua ...không than phiền ,không oán trách ,dù như thế nào "hắn" vẫn lẳng lặng lắng nghe tôi ...!!!

Sóng

Mỗi sự kiện trong đời cứ như từng cơn sóng vỗ bờ.Thời điểm nào thì con sóng nấy.Hết cơn sóng này tan thì cơn sóng khác đến.Và không cơn sóng nào là cơn sóng cũ.Cái cũ đi qua không bao giờ quay trở lại.Cơn sóng đi qua vĩnh viễn tan thành bọt nước.Bờ biển chưa kịp đau buồn vì chia tay với cơn sóng vừa tan thì đã vội vui mừng hưởng thụ sự tiếp nối xô bờ của những cơn sóng đằng kia..

Con người cũng vậy.Quá khứ đã qua.Người ta tận hưởng những gì hiện tại như con sóng đang xô bờ kia.Chuyện tương lai rồi sẽ tới.Nhưng chưa biết thế nào,chỉ biết là con người ta sẽ luôn thích nghi với những gì mới hơn trong từng giai đoạn cuộc đời mình.
Vì vậy,đừng sống cho con sóng cũ nữa.