Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2008

Sách

“Đôi khi đọc sách cũng là dịp thử thách lòng kiên nhẫn. Sách dở thì thử thách lòng khoan dung”.

Ta cảm nhận được cả một cuộc sống bộn bề và phơi bày mọi sự dưới ngòi bút tung tẩy của tác giả. Thế mà khi đọc xong, chỉ qua 1 giấc ngủ, đầu óc lại trở nên trống rỗng. Cố hết sức cũng không thể nhớ được những chi tiết mà khi đọc đã phải trầm trồ thán phục ôi sao ông ấy viết đúng thế, viết hay thế. Vậy thì thực ra sách hay hay sách dở?

Nhớ lâu không hay, quên mau cũng không tốt. Nhớ nhớ quên quên như thế nào thì phải? Chết rồi thì nhớ hay quên cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Biết đâu ngày mai thì muốn nhớ cũng chẳng được, muốn quên cũng chẳng xong?

“Đường ta đã qua, chìm khuất chân trời. Đường ta sẽ đi, nào ai biết tới …”

Không có nhận xét nào: