Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2009
Vài dòng trước ngày ra đi
8.25 ngày mai bay rồi. Bay vào nơi của những tòa nhà chọc trời, vào nơi của cuộc sống đang tưng bừng hối hả từng ngày, nơi của những bon chen, ồn ào và khói bụi...Chưa đi nhưng sao thấy nhớ. Nhớ " làng quê " yên ả, thanh bình với không khí luôn dễ thở cho dù là những ngày giáp tết, nhớ ba, nhớ má, nhớ em và những người thân yêu luôn là chỗ dựa mỗi khi ta cần.......Nhớ nhiều lắm. ( Tự nhiên cái 'sến' lạ, cảm xúc trào dâng nên " xuất khẩu " ra vài dòng sau ) Quê hương tiếng gọi tha thiết thân thương được thốt lên tận đấy lòng của những người yêu đất nước yêu quê hương. Có ai xa quê hương mới hiểu nỗi nhớ quê hương là thế nào. Đó là nỗi nhớ da diết mênh mông. Nhớ từng tiếng ru ầu ơ, nhớ từng ngọn tre, gốc mía, luống cải... Ai xa quê hương cũng để lại một ít nhiều tình cảm về quê hương. Ai xa quê hương cũng mang trong tim những kỷ niệm, những hình ảnh thân thương về quê hương. Thật vậy, bởi vì quê hương là nơi gởi gắm biết bao kỷ niệm từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành. Xa quê hương không gì thân thương bằng kỷ niệm. Nó đã khắc sâu trong ký ức ta những hình ảnh đơn sơ nhất: "Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy Bầy chim non ríu rít bên sông." Nó cho nguời đi xa nỗi nhớ cháy lòng về quê huơng: "Chao ơi thuơng nhớ chao ơi thương nhớ." Bởi vậy nó là sợi dây vô hình gắn bó với quê hương. Nó là điểm tựa của tình yêu và nỗi nhớ: "Có nỗi nhớ hàng tre Con sông đầu truớc ngõ Có nỗi nhớ xóm nhỏ Con đường nắng lim dim." Tình yêu và nỗi nhớ về quê hương, về mảnh đất mẹ hiền đã nâng niu ta là một tình cảm không thể thiếu được trong mỗi con người "Quê hương nếu ai không nhớ Sẽ không lớn nổi thành người" ( Biết là bạn M.D.K sẽ chửi nhưng mà vẫn viết) Vì sự nghiệp học hành, vì tương lai...nên vẫn phải quay lại cái nơi " khói bụi " ấy, chỉ được an ủi 1 điều...là nơi đó có " tình yêu ",hehehe
Thax honie for being my motives in my life. Je t'aime trop
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét